Học viên mới Pháp Luân Công: Tín Sư tín Pháp, tôi đã vượt đại quan sinh tử

Tôi năm nay 52 tuổi, sống ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, và là một công chức nhà nước. Tháng 10 năm 2015, ngực tôi bị đau dữ dội, đến bệnh viện kiểm tra thì được các bác sĩ chẩn đoán tôi mắc bệnh đau tủy xương giai đoạn cuối. Tôi phải dùng đến hóa trị để điều trị.

Sichuan in China (+all claims hatched).svg
Bởi TUBS Tác phẩm do chính người tải lên tạo ra This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Liên kết

Tỉnh Tứ Xuyên

Larix potaninii trees Huluhai.jpg
Bởi rduta on FlickrFlickr, CC BY 2.0, Liên kết

Huluhai, Tứ Xuyên

Trong đợt hóa trị thứ hai, sức khỏe của tôi suy yếu và đã suýt mất mạng. Trong khi các bác sĩ đang cố gắng tìm cách cứu tôi, thì vợ tôi lúc đó mới bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công đã bảo tôi hãy liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Cô ấy cũng niệm cùng tôi. Cứ như vậy, sau chín tiếng đồng hồ, tôi đã qua cơn nguy kịch. Việc niệm chín chữ thần kỳ đó thật sự đã cứu mạng của tôi.

Vợ tôi cứ ngỡ rằng sau kỳ tích này, tôi sẽ đọc Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Nhưng bản thân tôi đã bị đầu độc nặng nề bởi học thuyết vô thần của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời gian dài, nên căn bản là tôi không tin, tôi vẫn không chịu đọc sách. Tìm hiểu thêm về phương diện Quan niệm sai lầm thứ hai: Cảnh múa về Pháp Luân Công trong Shen Yun là “chính trị”

Với sự kiên trì động viên, thuyết phục của vợ và con gái, tôi đã đọc sách Chuyển Pháp Luân, cuối cùng, vào tháng 5 năm 2016, tôi bắt đầu bước vào tu luyện Pháp Luân Công.

Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi đã trải qua hai lần vượt quan nghiệp bệnh. Được Sư phụ Lý Hồng Chí từ bi bảo hộ cùng với sự giúp đỡ vô tư vô ngã của các đồng tu, tôi đã vượt qua các khảo nghiệm đó. Tôi xin chia sẻ những trải nghiệm này của mình cùng mọi người, hy vọng những chia sẻ của tôi sẽ có ích cho người khác, cũng sẽ giúp ai đó càng thêm thành tín mỗi khi niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Qua khảo nghiệm nghiệp bệnh, thấy được uy lực chữa bệnh của Đại Pháp

Buổi sáng ngày 9 tháng 4 năm 2017, tôi cảm thấy khó chịu trong bụng. Đến bữa trưa, tôi không muốn ăn gì cả, thực sự cảm thấy muốn nôn khi nhìn thấy thịt. Càng về chiều tình trạng của tôi càng xấu hơn. Đến tối thì phát sốt, toàn bộ cơ thể tôi nóng rực như một quả cầu lửa. Tôi bị xuất huyết trong miệng, nửa mê nửa tỉnh. Chân tay tôi tái nhợt, mất kiểm soát trong việc đại tiểu tiện.

Vợ chồng người em rể thấy vậy rất lo lắng, hối thúc tôi và gia đình đến bệnh viện. Họ nói rằng việc tu luyện của tôi có thể tiếp tục sau khi dứt cơn sốt, còn bây giờ phải đến bệnh viện trước đã. Nhưng tôi tin rằng bản thân đang tiêu nghiệp trong quá trình tu luyện và kiên quyết từ chối đi bệnh viện.

Người nhà đỡ tôi lên giường nằm, các học viên Pháp Luân Công khác nghe tin liền đến thăm và ngồi xung quanh đọc Pháp cho tôi nghe. Rồi chân tay tôi dần dần hồng hào trở lại. Cơn sốt đã hạ trong nửa giờ đồng hồ sau đó, các biểu hiện bệnh kia cũng theo đó mà chấm dứt. Vợ chồng em trai tôi kinh ngạc vô cùng, vui mừng nói: “Thật là thần kỳ!”

Tôi mỉm cười nói với hai người họ: “Không sao đâu, mọi người đừng lo lắng. Đây là Sư phụ đang thanh lý nghiệp bệnh cho anh. Sư phụ sẽ bảo hộ anh!”

Một thời gian sau, thỉnh thoảng, tôi cảm thấy người nóng lên, toàn thân vô lực, và không muốn ăn. Tình trạng này kéo dài trong suốt bốn ngày. Tôi bắt đầu ho dữ dội vào buổi tối ngày thứ tư. Mặc dù vài ngày sau cơn ho đã giảm, nhưng tôi vẫn bị ho như vậy trong hơn hai tháng.

Tự bản thân tôi hiểu rằng, đây là Sư phụ Lý đang thanh lý thân thể cho tôi. Được Sư phụ bảo hộ, được các đồng tu nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã vượt quan nghiệp bệnh lần này.

Tín Sư tín Pháp, tôi đã vượt quan khảo nghiệm sinh tử

Vợ tôi công tác ở trường học, cô ấy luôn bận rộn với công việc, ít có thời gian nghỉ ngơi. Cho nên chúng tôi quyết định đi nghỉ mát vài ngày vào cuối tháng 7 năm 2017, trong kỳ nghỉ hè của học sinh. Với tình trạng sức khỏe của tôi, chúng tôi thấy không yên tâm lắm khi du lịch một mình, bởi cả hai chúng tôi vừa mới bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Vì vậy, chúng tôi đã mời một học viên tu lâu năm đi cùng chúng tôi.

Ban đầu người học viên tu lâu năm này không chắc liệu bà ấy có muốn đi cùng chúng tôi hay không, nhưng sau khi cân nhắc kỹ hơn, bà ấy đồng ý và quyết định đưa con gái của bà đi du lịch cùng.

Chúng tôi thuê phòng khách sạn ở lại tại một điểm du lịch. Sáng sớm ngày 1 tháng 8, mũi tôi đột nhiên chảy máu không ngừng. Vợ tôi liền đi gọi người học viên lâu năm đi cùng đang ở phòng bên cạnh tới giúp đỡ.

Vợ tôi hỏi bà ấy liệu có nên đưa tôi vào bệnh viện để cầm máu hay không. Thay vì khuyên bảo tôi phải làm gì, bà ấy bảo tôi hãy tự đưa ra quyết định của mình.

Tôi không cần suy nghĩ mà nói: “Tôi nhất định không đi. Bệnh viện sẽ không thể chữa cho tôi. Tôi chỉ tin vào Sư phụ, tin vào Đại Pháp!”

Người học viên tu lâu năm nói tất cả chúng tôi nên phát chính niệm cùng nhau và cầu xin Sư phụ gia trì cho chúng tôi phủ nhận bức hại của cựu thế lực. Tôi gắng gượng ngồi dậy để phát chính niệm được hai lần, và sau đó thì lâm vào hôn mê sâu.

Trong toàn bộ 12 tiếng chảy máu, vợ tôi và người học viên tu lâu năm thay phiên nhau lau chùi sạch sẽ cho tôi, một người đỡ tôi từ phía sau và người còn lại dùng khăn tắm lau những cục máu đông trên người và miệng của tôi. Con gái của người học viên tu lâu năm thì giặt từng cái khăn dính máu để sử dụng lại khi cần. Chúng tôi cũng dùng hết tất cả khăn giấy và thải ra một lượng rác rất lớn.

Lúc đó, mặc dù máu mũi của tôi chảy ra có mùi hôi thối và nhầy nhụa, nhìn rất ghê, nhưng cả ba người họ đã cố gắng chịu đựng mùi khó chịu mà không hề phàn nàn hay có biểu hiện khó chịu gì trong tình trạng phòng không có thông gió.

Trong suốt thời gian đó, người học viên tu lâu năm đã phát chính niệm, đọc Chuyển Pháp Luân, và mở băng ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ cho tôi nghe.

Cuối cùng, vào lúc 4 giờ chiều thì máu bắt đầu ngưng chảy. Sau đó, tôi cảm giác máu trong cơ thể mình đã tươi và trong trẻo hơn. Khuôn mặt tôi hồng hào trở lại, mặc dù tôi liên tục mất máu trong hơn 12 giờ đồng hồ. Nhưng cơ thể tôi lúc ấy vẫn còn khá yếu ớt.

Tôi bắt đầu có thể uống nước và ăn cháo được vào khoảng 6 giờ chiều cùng ngày. Tôi ăn rất ngon miệng, như thể cả đời tôi chưa bao giờ ăn bất kỳ món nào ngon như thế.

Một người bạn lái xe đưa giúp chúng tôi về nhà. Gia đình tôi sống ở tầng năm, hơn nữa tôi vốn khá cao lớn và to con. Vì tôi không thể tự bước đi nên phải nhờ năm người bạn của tôi cùng những người hàng xóm đã dìu tôi lên nhà. Mất gần một tiếng đồng hồ mọi người mới có thể đưa tôi lên được nhà.

Thế nhưng qua ngày hôm sau, tôi đã có thể khỏe mạnh, đi lại bình thường như thể không có gì từng xảy ra vậy.

Từ đó, tôi càng kiên định tu luyện và càng yêu cầu bản thân chiểu theo Pháp lý “Chân – Thiện – Nhẫn” mà xử sự, yêu cầu bản thân đạt tiêu chuẩn của một người tu luyện Pháp Luân Công.

Đại Pháp quả là thần kỳ, uy lực vô biên. Chỉ cần chúng ta thành tâm tu luyện, một lòng tín Sư tín Pháp thì Sư Phụ sẽ bảo hộ, khó nạn nào cũng sẽ vượt qua.

“Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Thật may mắn biết bao khi đắc được Đại Pháp, nếu đã có cơ duyên, xin bạn đừng bỏ lỡ cơ hội này.